|
|

Chương 45


Có kế hoạch, Thịnh Hạ tranh thủ thực hiện sớm, lập tức bắt tay vào viết sách.

Một bài hai ba giờ đồng hồ là chỉ tính thời gian viết, còn trước đó phải tìm kiếm và đọc tài liệu, vì vậy tối về nhà Thịnh Hạ không thể tiếp tục luyện đề mà chỉ tập trung vào đống thi từ ca phú. Có khi một giờ ngủ, có khi hai giờ ngủ, trong mơ cũng chỉ mơ thấy tác giả viết thơ, viết từ đã khuất.

Vậy nên chỉ còn thời gian nghỉ trưa là còn nguyên để ôn tập.

Ngày nào như ngày nấy, Thịnh Hạ mải mốt ăn cho xong bữa cơm rồi không về phòng nghỉ mà chạy ngay về lớp làm đề, trước khi vào giờ học chiều lại bò ra bàn chợp mắt chừng 15 phút, bài chưa làm xong thì đến chiều ăn cơm xong tiếp tục.

Tuần này đến lượt cô ngồi dãy bàn đơn, không ai quấy phá, vừa yên tĩnh vừa độc lập.

Thời gian ngủ mỗi ngày của cô giờ chỉ còn bốn, năm giờ đồng hồ. Trà hoa cúc được thay thế bằng bạch trà, sau lại đổi sang trà xanh, rồi thành gì nữa thì Thịnh Hạ cũng chẳng còn quan tâm, miễn sao tỉnh táo là được.

Trừ cảm giác mệt mỏi thể xác, cô trở nên hưng phấn cực độ, tâm trí luôn luôn tỉnh táo.

Tết dương lịch được nghỉ một ngày và buổi tự học tối hôm trước tết. Thịnh Hạ viết liền ba bài bình thơ, còn làm hết một đề tự nhiên tổng hợp.

Giao thừa là gì? Cô không biết.

Cô đã đón giao thừa cùng với nữ tác gia Lý Thanh Chiếu.

Trong thơ từ là nỗi buồn bã thương xuân tiếc thu, trong hiện thực là giờ học hăng hái hết mình. Nhịp điệu ngâm thơ làm phú chậm rãi lúc đêm khuya được phương trình công thức lúc ban ngày bù trừ, Thịnh Hạ cảm thấy trước khi trở thành “thiên tài toàn năng” của cả hai khối, mình sẽ biến thành cô nàng “tâm thần phân liệt” hỏng hết cả hai.

Phút nghỉ ngơi ít ỏi, cô lướt mạng xã hội một lúc. Khi trước chẳng thích lướt đâu, nhưng giờ thì chả hiểu tại sao nữa.

Đêm giao thừa quả nhiên bảng tin như bùng nổ, đặc biệt các bạn cũ ở Nhị Trung. Có người bắn pháo hoa bên sông, có người mở bữa tiệc thịt nướng, thậm chí có người đi phố đèn đỏ.

Rồi thì Thịnh Hạ lướt tới bài đăng của Hầu Tuấn Kỳ.

Nội dung rất bình thường: Chúc mừng năm mới.

Đăng kèm một tấm ảnh được chụp rất nghệ thuật, giữa hình là một bàn tay cầm một cốc… ờm, một cốc đồ uống có phần trên màu vàng. Chắc cậu chụp khi đang ngồi, bối cảnh là bàn bi-a, tuy đã bị làm mờ nhưng Thịnh Hạ vẫn nhận ra bóng dáng mặc áo hoodie xắn tay đang khom lưng đánh bi-a là Trương Chú.

Độ này cô chìm ngập trong những quyển vở ghi của cậu, không ngừng than thở cậu đã phải học hành khắc khổ cỡ nào. Suýt thì Thịnh Hạ đã quên, rằng bạn cùng bàn của cô chẳng phải con ngoan trò giỏi mà là một cậu học giỏi nhưng hư hỏng “trải cả trăm nghề”.

Đã tới lúc nào rồi, sao vẫn chơi lắm thế?

Lông ba lông bông.

Thịnh Hạ cũng nhanh chóng đăng một dòng trạng thái, sau đó thì tắt điện thoại tập trung viết bản thảo.



Nhà Hầu Tuấn Kỳ, tầng hầm.

“Binh”, một gậy vào lỗ.

Trương Chú đứng dậy gác gậy sang một bên, “Đổi người.”

Hàn Tiếu hớn ha hớn hở ùa tới gom bóng, bắt đầu một ván bi-a tám bóng với Lưu Hội An.

Trương Chú dựa người vào sô pha, lấy điện thoại quay ngang màn hình định chơi game, trông có vẻ đã hết hứng.

Ngô Bằng Trình thấy thế nói, “Lập nhóm không Chú?”

“Ờ, ok.” Nghe giọng Trương Chú không có vẻ gì là hứng thú.

“Ế, có người đăng bài này.” Hầu Tuấn Kỳ ngồi một chỗ lướt điện thoại, bỗng hào hứng đọc lên: “Bằng từ bắc, phượng về đông; Kiếm cùng với sách trên đường thênh thang. Qua năm đỗ đạt đường hoàng; Ngoảnh cười nhân thế mải màng công danh… có nghĩa gì vậy?”

Vừa tìm được đối thủ trong game, Ngô Bằng Trình đã sấn ngay tới, “Đọc linh tinh gì thế?”

“Một bài đăng.” Hầu Tuấn Kỳ ra chiều úp mở.

Đôi mày Trương Chú giật khẽ.

Trong những người quen của Hầu Tuấn Kỳ, người có thể đăng bài kiểu này chắc chỉ có…

Cậu thoát khỏi giao diện game, mở QQ. Ngô Bằng Trình vào game một mình mới biết Trương Chú vẫn chưa vào, hả họng kêu la: “Chú, mau xác nhận đi chứ! Cậu làm cái quần gì thế!”

Trương Chú làm thinh, vào bảng tin QQ.

Cậu không có nhiều bạn QQ, vì vậy ngay dưới bài đăng của Thịnh Hạ chính là tấm ảnh mang phong cách “xa hoa trụy lạc” của Hầu Tuấn Kỳ.

Chó thật, chụp lẫn cả cậu vào.

Trương Chú nhướng mày. Cô đăng bài viết này, vừa là để khoe mình đang âm thầm cố gắng học tập và phải chăng cũng đang châm chích cậu chỉ lo chơi bời phóng túng?

Bỗng cậu bật cười – người có văn hóa sao mà đáng yêu thế kia chứ, đâm chọc người ta cũng văn minh tới vậy?

Ngô Bằng Trình nhìn điệu cười của Trương Chú mà xoa tay rùng mình, “Quái gì vậy, trông lòng xuân phơi phới thế kia?”

Hầu Tuấn Kỳ ra vẻ thâm nho: “Hà hà, thay vì suy đoán mĩ nhân đang nghĩ gì, chẳng bằng tập trung vào trò chơi chẳng hay hơn?”

Ngô Bằng Trình nghĩ một lúc thì cũng hiểu, còn ai có thể gây ảnh hưởng tới Chú như thế? Còn ai ngoài Thịnh Hạ? Giờ thì cậu chàng không vào game nữa mà chỉ rụt rè hỏi: “Thế rốt cuộc là bài này có ý gì?”

“Không biết.” Hầu Tuấn Kỳ lắc đầu.

Sau đó, cả hội nhìn thấy bên dưới dòng trạng thái của Thịnh Hạ xuất hiện dòng bình luận của Trương Chú –

“Cậu định vụng trộm học hành, sau đó thì tỏa sáng làm mù mắt ai?”

Hả? Là ý đó ư? Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ duonglam. design. blog và nick wattp3d namonade của người dịch. Nếu đọc ở nơi khác, tức bạn đã truy cập vào trang đăng lại trái phép.

Sao cứ cảm thấy bình luận này sến súa thế nhờ?

“Chú, giờ hai cậu thế nào rồi?” Ngô Bằng Trình hỏi.

Rốt thì lý lịch chói lóa của bố Thịnh Hạ và cái cảnh bố cô cười nói thân thiết với Lư Hựu Trạch ngày hôm ấy chẳng vẫn mồn một trước mắt?

Giọng điệu Trương Chú không một gợn lăn tăn: “Chẳng thế nào hết, cố gắng học tập, ngày ngày tiến lên.”

Hầu Tuấn Kỳ trợn mắt nhìn trần nhà. Đừng có vờ vịt nữa, khí áp thấp dạo gần đây sắp đè cậu chàng chết ngộp rồi.

“Đúng là cố gắng học tập, ngày ngày tiến lên quá ấy chứ.” Hầu Tuấn Kỳ giở giọng đâm chọc, “Để tìm đống đề thi hồi lớp 10, lớp 11 cho Thịnh Hạ, chắc phải thức trắng mấy đêm ấy nhỉ? Còn đối chiếu đề thi lúc trước gõ từng chữ từng chữ một! Cậu không biết chứ, mấy cái hình trong đề toán đề lý còn phải ra tiệm phô-tô dùng nhờ máy đồ họa vẽ lại, xong rồi còn tự giải đề trước một lần, viết cả phân tích giảng giải hệt như phân tích của chuyên gia cuối tuyển tập đề thi ấy. Móa, phục luôn, mình mà là con gái sẽ lập tức hiến thân!”

Cạnh bàn bi-a, Lưu Hội An và Hàn Tiếu nghe thấy cũng chép miệng kêu lên, “Đỉnh thật!”

Hầu Tuấn Kỳ tiếp tục: “Buồn cười vãi, còn bán giá 100 tệ một tập cho Trần Mộng Dao, rồi cầm 100 tệ đó đi mua tuần lộc tặng Thịnh Hạ, đúng là nhân tài.”

“Lắm trò ngoắt ngoéo như thế, khi xưa ai mạnh mồm bảo đời là bể khổ, tội gì phải làm Don Juan, thà đi lấy kinh còn hơn? Mình thấy như cậu đây cũng chả sướng hơn đi lấy kinh đâu, đúng không Chú?”

Ngô Bằng Trình chọc trúng tim đen: “Cậu đừng lún sâu quá, đời còn dài, việc gì phải tự chôn đời mình sớm thế. Bây giờ buông bỏ cũng là tốt cho bản thân. Với địa vị chức quyền của bố mẹ và gia cảnh nhà cậu ấy, hai cậu không cùng một tầng lớp…”

Ai cũng tự hiểu, nhưng không ai dám nói ra. Hôm đó sau khi biết thân phận của bố Thịnh Hạ, Lưu Hội An đã tìm hiểu thông tin về phu nhân của Thịnh Minh Phong, càng tìm hiểu thì càng kinh hãi. Người bình thường chỉ biết trung tâm thương mại đầu tiên ở Nam Lý do họ Trâu mở, tìm hiểu thêm, mới biết họ Trâu là gia tộc dòng dõi tuổi đời trăm năm, vừa mạnh kinh doanh vừa giỏi học thức, không những giàu mà còn sang.

Tóm lại nghe là biết cách biệt rất xa.

Họ mới tầm tuổi này, có gì phải vội, chẳng qua là tình cảm niên thiếu mới nhen nhóm mà thôi. Không lâu nữa, thi đại học xong là mỗi người mỗi ngả, tình cảm không có tương lai rồi sẽ phai mờ, sau này ngoảnh lại có khi còn chửi mình lúc trẻ khờ khạo.

Ngô Bằng Trình chỉ nhắc nhở vừa đủ. Mấy cậu chàng đưa mắt nhìn nhau.

Trương Chú im lặng lắng nghe, không lên tiếng cũng không tỏ thái độ, chỉ lầm lũi lướt điện thoại.

Ngô Bằng Trình thò mặt vào nhìn, ôi chao ôi, trên màn hình là ảnh chụp hôm hội thao.

Rõ ràng là ảnh chụp chung nhưng đã bị ai kia cắt hết chỉ chừa cậu và Thịnh Hạ, khoảng trống giữa cả hai rộng đủ cho một người nữa đứng vừa.

Không thể không nói, quả thật xứng đôi.

Ôi, nói cả tràng dài phí nước bọt rồi, người anh em này trông không có vẻ là định buông tay.

Trên bàn bi-a đã chẳng còn mấy quả bóng, còn lại toàn những quả khó chơi. Lưu Hội An đảo quanh bàn bi-a bao nhiêu lượt, mãi không nghĩ ra phải đánh thế nào.

Bỗng Trương Chú quẳng phứt điện thoại đi, ngả vào sô pha chửi tục: “Chó thật!”

Rõ là đang cáu.

Cả hội quay sang nhìn cậu, thấy cậu chán nản ngẩng nhìn trần nhà, tự hỏi tự đáp: “Vẫn rất muốn có được.”

Giọng điệu cam chịu.

Có được. Có được cái gì, có được ai?

Không nói cũng biết.

Trương Chú đứng bật dậy, tới bên bàn giằng lấy cây gậy của Lưu Hội An, mắt lom lom vào quả bóng đỏ đánh kiểu gì cũng không cho xuống lỗ được. Cậu nhấc gậy chọc vào bóng, bóng trắng nhảy lên bay qua bóng số 8 chắn đường, va chạm đẩy bóng đỏ xuống lỗ.

Một cú nhảy bóng chuẩn xác.

“Đánh hay!”

“Tuyệt lắm!”

Trương Chú như nhìn vào nơi vô định, bật ra một hơi như thở dài mà cũng như thở phào. Cậu lên tiếng, lời nói bình lặng dường chỉ bản thân là nghe thấy: “Giai cấp, tồn tại chính là để vượt qua.”

Cậu biết hết, nhưng cứ hễ bị đôi mắt ấy nhìn vào là chỉ còn ý muốn đối tốt với cô.

Cậu hãy chưa bắt đầu, sao đã vội bàn chuyện buông tay?

Nếu đã vậy, thì cứ quyết chiến tới cùng xem thử.



Sau tết dương lịch không lâu, Thịnh Hạ đã có thể tháo bột.

Tân Tiểu Hòa còn hào hứng hơn cô, kêu la đòi viết lưu bút trên lớp bó bột.

“Một việc có ý nghĩa như vậy, sao mà bỏ qua được?”

Thịnh Hạ gác chân lên một cách hiền lành, mặc cho bạn viết lên.

“Viết gì đây nhỉ…” Tân Tiểu Hòa ngẫm nghĩ, tay đã bắt đầu đưa bút, ngòi bút dạ đen in trên lớp bó bột nét chữ hăng hái và nhiệt huyết: “Đại học Đông Châu, ta tới đây!”

Thịnh Hạ: …

Các bạn xung quanh cũng hùa theo.

“Thịnh Hạ, mình cũng viết!”

“Mình nữa!”

“Mình mình nữa!”

Vì vậy một nhóm học sinh vây kín quanh Thịnh Hạ, xếp hàng chờ đến lượt “đề chữ”. Thịnh Hạ ngại lắm, vì tay mọi người cứ giữ mãi chân cô…

Nhưng các bạn không để ý điều này, còn bắt đầu được thể kháo nhau.

“Sáng tạo hơn hẳn viết trên áo đồng phục luôn nhỉ?”

“Cơ hội chỉ ngẫu nhiên gặp chứ không tìm đâu được!”

Thịnh Hạ: …

Nhưng cô rất vui, nhìn các bạn từng người viết nguyện vọng thi đại học của mình lên đó, lòng nghĩ, đợi khi tháo bột, phải xem xem có thể xử lý thế nào để bảo tồn nó mãi mãi được không.

Cũng nhờ Thịnh Hạ có nhiều bút đủ cả mọi màu nên không lâu sau, nửa trên lớp bó bột đã không còn một khe trống.

Trương Chú và Hầu Tuấn Kỳ từ từ tới lớp, nhìn thấy đông người thế còn tưởng đã xảy ra chuyện gì.

Dạt đám đông ra xem, thấy một nữ sinh đang ngồi xổm tách chân Thịnh Hạ ra định viết lên mặt bên.

Hầu Tuấn Kỳ: “Hay đấy, Chú, cậu cũng viết một câu?”

Trương Chú nhìn Thịnh Hạ với cái chân đã kín chi chít những tên trường đại học, tuy không muốn làm các bạn mất hứng nhưng vẻ mệt mỏi đã lộ rõ. Cậu nói khẽ: “Nhanh lên, sắp vào tiết rồi.”

“Anh Chú thì đâu cần viết, muốn vào trường nào chẳng được?” Có người nói.

“Vậy là Chú thích đại học Hà Thanh hay đại học Hải Yến hơn?”

Ai ai cũng nhìn Trương Chú tò mò. Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ duonglam. design. blog và nick wattp3d namonade của người dịch. Người dịch không chịu trách nhiệm về sai sót bản dịch khi đăng ở các nơi khác.

Thịnh Hạ không nhìn cậu, chỉ dỏng tai lắng nghe.

Trương Chú không trả lời, mắt nhìn chăm chú vào cái đầu đen nhánh ở giữa vòng vây, hỏi: “Sao cậu không tự viết một trường vào?”

Thịnh Hạ không nhận ra cậu đang hỏi mình, cho đến khi bị một bàn tay to lớn xoa đầu khiến tóc rối hết lên.

“Ê ê ê!”

“Đủ rồi đủ rồi!”

“Móa, không hỏi nữa không hỏi nữa, là em sai…”

“Mọi người giải tán đi!”

Thịnh Hạ ngẩng lên, va vào một đôi mắt có thể nói là dịu dàng.

Các bạn đã giải tán hết, Thịnh Hạ mới bừng tỉnh – Cậu lại làm gì nữa vậy!

Cô thả chân xuống, nói nhỏ: “Mình không với tới.”

“Thế cậu muốn viết gì, để mình viết hộ?” Trương Chú cầm bút ngồi xuống.

Bỗng cô rụt ngay chân về dưới bàn, “Mình không muốn viết gì hết.”

“Thế à, thế để mình viết.” Nói rồi cậu kéo nhẹ chân cô ra, lia bút soàn soạt trên khoảng trắng bên dưới khoeo chân.

Cô ở trên ghế, còn cậu thì ngồi xổm, đầu kề sát vào chân cô, tư thế… quá mức quái đản.

Viết xong cậu còn lom lom vào đó một lúc, khóe môi cong cong ra vẻ rất đỗi hài lòng. Sau nữa cậu không nói gì thêm, ném bút lên bàn cô rồi quay lưng về chỗ.

Thịnh Hạ cúi xuống, thấy một câu nói: “Đời này do mình, tự quyết tự đi.”



Cuối tuần nắng chang chang, Thịnh Hạ tháo bột. Cưa điện trong tay bác sĩ vừa vang lên, Thịnh Hạ ngay lập tức lao vào lòng Vương Liên Hoa làm Vương Liên Hoa không thể nhịn cười nổi.

Lớp bó bột được tháo bỏ, để lộ ra làn da trắng nhợt tới độ hơi tím tái. Thịnh Hạ vẫn thấy sợ, cảm thấy nó không giống da người sống.

Bác sĩ kê thuốc bôi giảm đau, dặn dò một đống việc cần chú ý, xong xuôi là Thịnh Hạ có thể về.

Vì Thịnh Hạ đã tập luyện trước nên khi xuống giường không thấy đau, chỉ cảm giác chân nhẹ bẫng, không dám chuyển trọng tâm vào cái chân bị thương.

Về đến nhà, Vương Liên Hoa nhìn lớp bó bột mang về, “Cái này được đấy, để hôm nào bọc plastic rồi cất đi, chờ đến khi họp lớp lấy ra sẽ rất ý nghĩa!”

Thịnh Hạ cảm thấy không thể tốt hơn.

“Lấy mộng làm ngựa, không phụ hoa xuân, ừm, ý hay… đời này do ta, tự quyết tự đi…” Vương Liên Hoa đọc lên, “Ai viết đây, tuổi còn nhỏ mà ra vẻ già dặn thế.”

Thịnh Hạ: …

“May được quen người mặt hoa đào, từ đây xuân ấm phủ ruộng xa…” Vương Liên Hoa tạm dừng, hẳn nhiên nhận ra nét chữ này, “Con viết à?”

Thịnh Hạ giật mình.

Là chữ tối qua cô bẻ chân viết vào, tuy không đẹp như ngày thường song vẫn có thể nhận ra tác giả.

Đành phải gật đầu: “Dạ, viết cho các bạn.”

Cái nhìn của Vương Liên Hoa quan sát trong một thoáng, cuối cùng không nói gì.

Thịnh Hạ thở phào.

Có lẽ vì trên đó quá nhiều chữ chằng chịt, nên mẹ không để ý rằng câu nói này có xưng hô.

Quả thực Thịnh Hạ trích dẫn thơ viết tặng cho bạn, nhưng không phải các bạn.

Ở góc trên bên phải câu này, có một cái tên.

“Tống Giang:

May được quen người mặt hoa đào, từ đây xuân ấm phủ ruộng xa.”

Bất kể sau này có hay không ở cùng một thành phố, tương lai có hay không kết nối giao thoa, cô vẫn rất vui vì ở đoạn cuối thanh xuân gặp được một người tỏa sáng như cậu.

Rất vui được làm bạn với cậu, Tống Giang.
 

Bình luận

Back to Top