|
|

Chương 2139: Xa cách gặp lại


Sở Dương một cái đại sự trong lòng rốt cục đã được để xuống, ha ha cười một tiếng nói.

"Đúng rồi, chúng ta bây giờ còn có bao nhiêu Cửu Trọng Đan? Còn dư không?" Sở Dương vừa nói vừa nhìn về phía trước bên cạnh dược điền, cạnh Sinh Mệnh Chi Tuyền có một đống nhỏ nhìn như đan hoàn mà không khỏi nói: "Đây là cái gì?"

Vừa nói vừa đi tới.

"Cái này không nên động vào." Kiêm Linh thây thê thì sợ hết hôn, vội vàng nhảy qua ngăn lại nói: "Những thứ này là tinh hoa bách dược do ba dược linh kia hái đó, bọn họ hấp thu không hết mà thành vật như vậy ngưng kết ra ngoài... Ngàn vạn lần không nên xem thường những đồ này, đây cũng là thứ thuần túy nhất, chờ ta xử lý thêm chút nữa, thêm vào thành phần của Cửu Đại Kỳ Dược, như vậy mỗi một viên cũng là hàng thật giá thật Cửu Trọng Đan, chất lượng tuyệt đối thượng thừa."

Sở Dương tức thì hai mắt sáng lên, nhìn một đống khoảng mấy ngàn viên hoàn thuốc này mà tham lam nói: "là thật hả, đây thật ra là mấy ngàn viên Cửu Trọng Đan hả? Ta ta ta... Ta muốn té xỉu..."

Sở Ngự Tọa trong khoảng thời gian qua cuộc sống thật lòng là túng quẫn không dứt; không có Cửu Trọng Đan dắt lưng cuộc sống thật sự là quá khó khăn đi, đến hiện tại phía ngoài cũng không ít người người bị thương nặng chưa khôi phục như cũ.

Điều này làm cho Sở Dương toong lòng rất khó chịu, hôm nay vừa nghe nói sau này mình có thể có được mấy ngàn viên Cửu Trọng Đan thì nhất thời hạnh phúc muốn hôn mê bất tỉnh.

Sở Dương thúc giục Kiếm Linh nói: "Vậy ngươi còn không mau chuẩn bị đi, đồ chơi này hiện tại hẳn là nhiệm vụ đứng hàng đệ nhất, những thứ khác cứ để sang bên đã."

"Dĩ nhiên." Kiếm Linh rất đắc ý nói: "Ta mấy ngày qua đã bắt tay vào xử lý rồi, chờ ta làm xong một nhóm này, ta liền bể quan toàn lực đi mở đường, ta cũng muốn trở thành người sáng tạo ra lịch sử, là bất hủ truyền kỳ!"

"Tốt."

Sở Dương vỗ vỗ vai Kiếm Linh nói: "Ta chờ tin tức tốt của ngươi."

Kiếm Linh thoả thuê mãn nguyện bỏ đi.

Sở Dương đang định đi xem một chút tình hình của đám người Thiết Bổ Thiên thì đột nhiên phát hiện ra, tại phía trước có một chỗ đồng thời phát ra bạch sắc quang mang cùng quang mang màu đen lấp lóe, hoà vào nhau, tuy chỉ có hai màu hắc bạch nhưng tuyệt không đơn điệu.

Sở Dương còn từ chưa từng thấy chuyện như vậy nên tràn đầy tò mò đi tới.

Không nghĩ tới hắn vừa đi vào, đang trong dược điền bận rộn ba dược linh kia đồng thời đứng lên đi theo phía sau Sở Dương, trên ba khuôn mặt nhỏ nhắn đều là một mảnh khát vọng khó nói lên lời.

Sở Dương rất tò mò, đây là cái gì mà có thể làm cho ba tên này kích động như thế, nhưng ba tên này mặc dù đã hóa thân hình người nhưng lại không thể nói chuyên được nên Sở Dương cũng không thể nào biết được nguyên ủy bên trong, chẳng qua là cảm giác được bọn họ thật sự đang rất hưng phấn.

Đợi đến gần vừa nhìn thì thấy phía trên là một cái kỳ quái phong ấn, chính là từ bên trong đó tản mát ra bạch quang cùng hắc quang.

Đột nhiên một cỗ năng lượng cực lớn đến cực điểm tràn trề muốn ra.

"Đây là vật gì? Làm sao cảm giác rất quen thuộc vậy..." Sở Dương nghĩ nửa ngày rồi đột nhiên nhớ ra nói: "đây không phải là loại quả kỳ quái mà ta lấy được ở 1 nơi đặc thù kia sao? Là Thiên Địa Huyền Hoàng Quả? Chẳng lẽ hiện tại phong ấn đã buông lỏng rồi? Ta có thể mở ra roi?"

Đưa tay đụng vào, Sở Dương phát giác ra phong ấn vẫn chưa phá nổi nhưng Sở Dương đã nhạy cảm cảm giác được, phong ấn này tựa hồ đã có một chút xíu lổ hổng, lấy lực lượng của mình hiện tại nếu toàn lực ứng phó thì hẳn là có thể nhất cử đột phá đi vào được!

Nghĩ đến bên trong kia còn có hằng hà thần kỳ trái cây, Sở Dương khóe miệng chảy nước miếng nhưng suy nghĩ một chút, giờ này khắc này, tuyệt đối không phải là lúc hưởng dụng cái kia, nếu như là đã xác định là có thể phá được phong ấn, như vậy bất cứ lúc nào cũng có thể tới lấy, cũng không cần vội vã nhất thời.

Cho nên Sở Dương tính toán xoay người đi. Hắn đi lần này không cần gấp gáp nhưng ba dược linh kia lại lo lắng. Sáu bàn tay nhỏ bé đồng thời ôm lấy chân của hắn và cả dám ngẩng đầu lên, 3 khuôn mặt đầy khát vọng nhìn vào hắn.

Sở Dương cúi đầu vừa nhìn, không khỏi bất đắc dĩ cười nói: "3 tiểu quỷ này, thứ nào ta cũng muốn lấy ra nhưng vật kia rất thần kỳ, một khi lấy ra, bên trong linh khí lại bắt đầu không ngừng dật tán ra, căn bản là không cách nào ngăn cản được, ta cuối cùng cũng không có biện pháp nào... Hiện tại lấy ra, nếu như là linh khí vô duyên vô cớ tiêu tán đi, điều đó thật là đáng tiếc, các ngươi nói có đúng hay không?"

Ba tên kia trừng tròng mắt nhìn hắn, tựa hồ nghe hiểu lời của hắn, rốt cục từ từ buông lỏng tay ra.

Sở Dương chân thành thở phào nhẹ nhỏm, rốt cục có thể thoát thân, bị ba tên này cuốn lấy, đánh không được, chửi không được, thậm chí cũng không dám lộ ra thần sắc không cao hứng, may mà là ba tên này vẫn còn hiểu đạo lý. Nếu đụng tới người không nói đạo lý thì hôm nay thật là khó có thể thoát thân.

Cửu Kiếp Không Gian bị phong bế mà ở trong Cửu Kiếp Không Gian này người Sở Dương lo lắng nhất dĩ nhiên là Ô Thiển Thiển và Thiết Bổ Thiên.

Ô Thiển Thiển cùng Thiết Bổ Thiên hai nàng hôm nay ở trong một cái viện tử, chẳng qua là không thể ra ngoài được, mặc dù ăn uống sinh hoạt cũng không thiểu gì nhưng hai nàng không thấy Sở Dương đi vào thì sao có thể an lòng cho được.

Nhất là sau khi tràng linh khí gió lốc kinh khủng đi qua, hai nữ nhân này tu vi cũng gia tăng kinh khủng mà tự cảm thấy mình không hề cần Sở Dương phải che chở nữa mà không khỏi càng thêm trông mòn con mắt.

Cũng trải qua thời gian dài như vậy, Sở Dương còn không có đi vào đây... Không phải là trong lúc này xảy ra chuyện gì chứ?

Hai người quả thực là lo lắng ngủ không được ; mặc dù Kiếm Linh mấy ngày hôm trước đi vào nói Sở Dương hoàn toàn không có chuyện

gì nhưng hai người cũng vẫn lo lắng. Nếu chưa tận mắt thấy Sở Dương an toàn thì bất luận kẻ nào nói cũng không tính toán là gì hết, Kiếm Linh cũng không ngoại lệ.

Cho dù biết rõ Kiếm Linh có thể tin, cũng tin tưởng Kiếm Linh sẽ không lừa gạt mình nhưng hai người vẫn không nhịn được sự lo lắng!

"Không phải nói Sở Dương không có chuyện gì sao? Làm còn chưa tới đây? Hắn rốt cuộc ở tại bên ngoài làm gì?!" Ô Thiến Thiến lộ ra vẻ có chút hấp tấp vội vàng nói.

"Đúng vậy a, lẽ ra... Thật là không có đạo lý." Thiết Bổ Thiên cau mày nói: "Chẳng lẽ là hắn bị đuổi giết quá ác? Hay hoặc giả là..."

"Không phải, nếu thật sự bị đuổi giết quá ác, hắn khẳng định đã sớm đi vào tránh họa." Ô Thiến Thiến thủy chung cũng không biết Cửu Kiếp Không Gian đã từng bị phong bể, ngay cả Sở Dương cũng không vào được nên lại nhíu lỗ mũi hừ một tiếng nói: "Ta nghĩ không chuẩn là gia hỏa này vừa gặp được tiểu mỹ nữ nào đó, giờ coi chúng ta... là cám bã không hề để tâm đến nữa... đúng, nói không chừng gặp được Mạc Khinh Vũ rồi..."

Thiết Bổ Thiên gật đầu nói: "Lời này nói cũng có đạo lý... Tính toán thời gian, Mạc Khinh Vũ hiện tại cũng đà trưởng thành rồi... Đà có thể..."

"Có thể rồi?" Ô Thiến Thiến tiểu nhãn trợn tròn, đột nhiên một trận cười to nói: "Có thể cái gì? Bệ hạ của ta.

Thiết Bổ Thiên nghe vậy nhất thời mặt đỏ bừng, biết rõ là tự sai lầm nhưng vân cả giận nói: "Ngươi cái nha đầu này tư tưởng làm sao đen tối như thể, đoán mò cái gì! Có phải là đà bị người khác làm hư hay không?!"

Ô Thiển Thiển cười ha ha nói: "Cũng không biết là người nào đoán mò trước, bị làm hư thỉ cũng là ngươi bị làm hư trước..."

Thiết Bổ Thiên lại càng đại xấu hổ, nhào tới bắt được Ô Thiến Thiến, hai nàng trong nháy mắt cười nháo thành nhất đoàn.

Đang đùa giỡn thì Thiết Bổ Thiên đột nhiên cảm giác được sự khác thường, tựa hồ có một bàn tay to nóng hầm hập đột nhiên đặt ở trên mông mình, bàn tay to này còn cực kỳ không thành thật, sờ soạng một cái rồi dường như còn chưa đủ mà vừa vuốt vuốt, sau đó còn lần mò nữa.

Nhưng ngay sau đó có một cái thanh âm cười nói: "Hai vị mỹ nữ, đang đùa cái gì đây mà náo nhiệt như thế, không biết tiểu sinh có thể tham dự vào một chân hay không đây? Các ngươi không nên ngần ngại bởi sự gia nhập của ta chứ?!"

Hai nàng thân thể mềm mại nghe được thanh âm này mà không khỏi đồng thời cứng ngắc, nhưng ngay sau đó kịp phản ứng, quát to một tiếng nói: "Sở Dương!" rồi chợt nhảỵ lên, hoàn toàn không để ý đến hình tượng, không để ý đến dáng vẻ gắt gao ôm lấy hắn!

Trong lúc nhất thời cực kỳ vui mừng! Quả nhiên, hắn không việc gì, thật không việc gì.

Dường như ngay cả Sở Dương cũng bị phản ứng quá khích của hai nàng làm cho sợ hết hồn, một lời sắc tâm cơ hồ cũng bị dập tắt.

Hai người gắt gao ôm lấy hắn vừa liên miên càn nhằn, Sở Dương trong lòng nổi lên một trận cảm giác ấm áp đà lâu không được gặp.

Trong thiên hạ, cũng chỉ có người nhà của mình mới lo lắng cho mình như thể.

Một hồi lâu sau, tâm tình kích động của hai nàng mới dần dần ổn định lại. Bạn đang đọc chuyện tại htruyen.com

"Phía ngoài hoàn cảnh hôm nay thế nào? Có khá hơn chút nào không?" Thiết Bổ Thiên từ trong ngực Sở Dương ngồi thẳng lên mặt đỏ hồng hỏi.

"đã khá hơn chút rồi, căn bản đã ổn định rồi, tin tưởng là trong thời gian ngắn hẳn là không có chuyên gỉ." Sở Dương cười cười nói: "Mặc Vân Thiên đại quân, đã toàn diện lui về. Phải nhớ lần nữa đến đây làm sao cũng cần một tháng thời gian trở lên."

"Thật tốt quá!" Ô Thiến Thiến vỗ tay hoan hô nói.

"Các ngươi đã hỏi ta, các ngươi thì như thể nào rồi? Các ngươi đột phá đến cái tầng thứ gì rồi?" Sợ Dương hỏi.

Thiết Bổ Thiên lộ ra một loại sợ hãi thần sắc, nói: "Lần này tu hành đột phá thật sự thật là quá nhanh đi... linh khí này thật sự là quá hung mãnh, ta cảm giác được không sai biệt lắm môi thời môi khắc đều có thể nổ tung thân thể, chỉ có thể liều mạng đi luyện công mới tiêu hóa được..."

"Cái loại cảm giác trong vòng một ngày đột phá nhiều lần này quả nhiên làm cho người ta... cả đời khó quên!" Thiết Bổ Thiên vẫn còn là lần đầu tiên trong đời, ở trong vòng một ngày cứ như vậy nuốt trôi biển hút cuồng mãnh linh khí sau đó đột phá tấn chức, thật là có chút quá không thích ứng với loại vui mừng kia.

"Ta cũng không phải như vậy sao." Ô Thiến Thiến cười cười nói: "Ta hiện tại so với lúc mới vào cả thảy tăng lên tám cấp độ! Tính toán tăng lên tám lần cũng không biết hiện tại đà đến cấp bậc gì rồi, dù sao chắc cũng không quá kém cỏi đi."

Thiết Bổ Thiên có chút không xác định nói: "Ta chỉ biết là hiện tại nhất định so sánh với trước kia mạnh hơn, mạnh hơn rất nhiều lần còn về phần rốt cuộc tăng lên mấy lần thì hoàn toàn không nhớ rõ, khi đó bất cứ lúc nào đều có bạo thể chi nguy, nơi nào còn lo lắng đếm xem đột phá mấy lần..."

Sở Dương khó thấy được bộ dạng này của Thiết Bổ Thiên, càng xem càng cảm thấy khả ái mà không khỏi cười ha ha.

Từ cái này nhìn ra được Thiết Bổ Thiên cùng Ô Thiến Thiến căn bản là bất đồng.

Ô Thiến Thiến chính là người chấp hành cụ thể, mỗi một bước đi cũng thấy được rất rõ ràng, cẩn thận tỉ mỉ, mạch lạc rò ràng mà Thiết Bổ Thiên lại là người chủ chưởng đại thể, đối với chi tiết ngược lại không quá để ý, đường đường đế vương tôn sư, nếu mọi chuyện đều phải quan tâm hiểu rõ tỉ mỉ thì có lẽ sớm mệt chết đi được.

"Nói tóm lại, tất cả mọi người tăng lên, hơn nữa còn là tăng lên rất nhiều, ở Cửu Trọng Thiên Khuyết thế giới này coi như là có chút ít lực tự vệ." Sở Dương yên tâm cười cười nói: "Chỡ một lát ta liền đưa bọn ngươi đi ra ngoài, lại thấy ánh mặt trời."
 

Bình luận

Back to Top